9 thg 2, 2010

Biển gọi

CHƯƠNG TRÌNH “BIỂN GỌI”
Chương 1: Biển xanh vẫy gọi
Trước giờ lên đường, có người gần 1g sáng mới ngủ và 4g15 đã thức dậy để chuẩn bị đi. Có người nhớ kế hoạch ghi 5g xuất phát, có nhiều người 5g30 đã có mặt tại điểm hẹn, có người nghe thông báo 6g mới lên đường nên… 6g15 mới tới. Có người 6g hơn đã đứng chờ mòn mỏi ở vòng xoay HX. Có người được đón ở ngã tư Thủ Đức, có người đứng đón ở Suối Tiên (cạnh con bò có nhiều v…). Có người đi xe máy từ sáng sớm. Có người say xe, có người làm cho cả xe bị say, có người say anh tài xế đẹp trai và ngược lại… Bỏ qua tất cả, lòng ai cũng rộn ràng, tâm hồn nhẹ nhàng về với biển… Mới đó 10g30 đã xúm xít nhận phòng theo phe nam và nữ, độc thân và nhiều thân...
Chương 2: Đẹp rạng ngời và cực kỳ …chói lóa
Đúng ngay giữa trưa, mặt trời đứng bóng, nắng nóng chói chang, lang thang trên đường, tìm nơi nạp năng lượng, 1 đoàn người áo vàng “choe” xâm chiếm toàn bộ quán ăn, cạnh tranh “khốc liệt” với nắng vàng của thiên nhiên đang chiếu rực rỡ. Áo vàng đồng phục phát huy tác dụng cực kỳ hiệu quả, dù các kiều nữ K20 “không ốm không cao” nhưng ai cũng phải quay lại nhìn… Mọi người quán triệt tư tưởng “màu vàng” cực kỳ nghiêm túc, áo đồng phục vàng, áo tắm cũng vàng và các áo đi chơi còn lại cũng… vàng (thật khéo chọn), ngay cả bé Gia Gia và bé Khuê cũng có áo vàng giống các cô các chú. Một rừng áo vàng nổi bật trên biển xanh, loá mắt những ai nhìn ngó, vậy mà chưa đủ, lớp ta còn rủ nhau phối màu quần áo thật nổi nữa chứ: vàng đi với hồng (áo khoác của N, C, Gia Gia, quần của Nh…), vàng đi với xanh đậm (áo B, nón Th…).
Chương 3: No nê, không “phê” không … dừng

Chương 4: Tung tăng trên biển

Chương 5: Tư vấn đêm khuya

Chương 6: Chuyện tình biển và núi
Có những cảnh sau: ngắm sao trên trời, đạp xe đạp đôi dạo biển, ngắm bình minh trên biển, thả cá về biển khơi, leo núi. Có một bài thơ ra đời:
Cuộc đời có những ngọn núi cao
Em quyết tâm sẽ vượt qua tất cả
Bàn chân em bước trên từng bậc đá
Dẫu chông chênh, em vẫn cố tiến lên.

Một chặng, hai chặng rồi ba chặng
Mặt đất càng xa, đỉnh núi càng gần
Em cố tin bản thân mình mạnh mẽ
Sẽ vượt lên trên đỉnh ngọn núi cao.

Nhưng chuyện đời không dễ như trở bàn tay
Trái tim yếu ớt của em bỗng nhiên lỗi nhịp
Ngực thắt lại, tưởng thôi không thở nữa
Mệt đứt hơi, em buông xuôi, bỏ cuộc nửa chừng…

Em thật nhỏ nhoi trước những ngọn núi cuộc đời
Em cô đơn giữa những bậc đá cao ngất ngưỡng
Em nỗ lực, nhưng sức em có hạn
Không phải lúc nào, ý chí cũng thắng được gian lao…

Anh đứng đó, đưa bàn tay kịp lúc
Anh động viên, an ủi, cảm thông em
Anh nâng em bước tiếp những chặng đường
Và cuối cùng, em đã leo đến đỉnh…

Cuộc đời này không ai luôn mạnh mẽ
Không ai không nản chí đôi lần
Đừng cố sức, một mình quẫy đạp
Đừng cô đơn, cố vượt núi một mình…

Hãy đưa tay sẽ có người nắm lấy
Hãy gửi niềm tin cho ai đó trong đời
Hãy mở cửa trái tim mình đi nhé
Ngọn núi cao nào rồi cũng sẽ vượt qua…

Chương 7: Sài Gòn ơi ta đã trở về

Chương 8: Hậu “Biển gọi”

Hồng Châu



Hình ảnh minh họa trong các chương xin mời xem trong slideshow sau hen:






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mời bạn cho ý kiến: